Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

Cho con



Cách đây nhiều tháng, khi chớm có suy nghĩ về thay đổi công việc, chị Hiền bạn anh Khuê bói bài Tarot cho mình. Chị chỉ cho, lá bài của mình có vẽ hình một người ở trên cao, cầm những chiếc bình (mình nhớ là vậy). Ở dưới chân là một bầy con nít ngước mắt lên trên, trong sáng.

Chị nói mình nên tiếp tục, bởi hiện tại công việc mình làm mang đến những ý nghĩa lớn lao cho người khác. Hình ảnh đó và ý nghĩ đó làm mình cảm động quá trời. Đúng là trong những năm tháng qua, điều khiến mình hạnh phúc nhất chính là mình đã mang tới cho các con được chút gì đó có ích cho các con. Và có thể mình sẽ được nhớ tới, nhiều năm sau này vì điều đó, biết đâu...

Đừng nhầm lẫn. Hiện tại mình có thể mệt mỏi, bế tắc, hao gầy. Nhưng không phải vì bản thân nghề nghiệp của mình. Mà vì:
- Môi trường chưa cho phép mình làm đúng với nguyên tắc nghề nghiệp của mình.
- Mối quan hệ giữa con người với con người ở môi trường làm việc chưa phải điều mình muốn thấy và rõ ràng nếu cứ chuồi theo những luật bất thành văn của môi trường đó, mình sẽ đi chệch dần định hướng ban đầu của mình trong dạy học.
- Bản thân mình chưa tìm thấy hạnh phúc, mình không thể khiến các con hạnh phúc dù rất muốn
- Thỉnh thoảng mình phải nói rất nhiều điều mình chưa chắc chắn.
- Mình chưa tìm ra một niềm tin để dựa vào. Mình chỉ biết chắc mình không tin rất nhiều thứ trên đời này và mình không thoả hiệp được với chúng.

Vậy thôi. Còn mình vẫn sẽ theo đuổi nghề này. Bởi vì mình yêu sứ mệnh của mình. Mình yêu con trẻ. Mình tha thiết mong muốn dạy được những thứ thực chất và tạo ra nhiều hạnh phúc hơn ở trẻ em.

Only the braves should teach.
Mình sẽ không từ bỏ.
Chỉ là mình hẹn các con ở một ngày nào đó sau này, sau khi mình đã trải nghiệm vừa đủ ở cuộc sống tự do bên ngoài. 
Khi đã tìm kiếm được niềm tin cho bản thân và sống hạnh phúc hơn, mình sẽ trở lại.